Phố núi vắng teo

Phố núi vắng teo.
Xe chạy chầm chậm qua những ngôi biệt thự bỏ hoang. Tới khách sạn Hoa Sim có một đám khách, nhưng thấy ông chủ đã chuẩn bị một đống củi chụm để đốt lửa trại ban đêm. Mấy anh lính già vốn không thích ồn ào đành lui xe tìm nơi nghỉ khác.
Khuất con đường nhỏ trong rừng thông là một biệt thự mang tên Rừng Thông. Một bà già gầy sắt, tóc cúp, trong bộ trang phục nhàu cũ im lặng nhìn đám khách như đánh giá rồi miễn cưỡng mở cổng. Biệt thự không có khách thuê lâu ngày, u ẩn và vắng lạnh hơi người.
Không ai thuê, nhưng không hiểu vì sao bà chủ không cho đám khách bụi ở hai phòng liền nhau, mà tách ra cách ngỡ một phòng luôn đóng im ỉm. Không hiểu cái phòng ở giữa đó họ chứa cái gì. Mình thấy hơi ớn, hỏi Lính 79 ông đọc Dải Băng Loang Lổ chưa? Nó lè lưỡi. Trời đổ lạnh. Gió lùa thông thống dọc hành lang vọng tiếng thông reo. Thầy bảo tao thấy có gì đó không ổn, như cái biệt thự trên Đồi Gió Hú. Lính 79 định tính ngủ riêng một phòng đối diện, nghe thế thấy ghê ghê lạnh, vội cắp đồ sang ngủ chung với thầy và anh Alain Phan
Phòng tôi, Vinh với Tho đối diện với một phòng cửa luôn he hé vì hỏng khóa. Phòng sơn màu tối, duy nhất có mỗi cửa sổ tròn trổ hình chữ Thọ nên có cảm giác bức bối, u ám. Phòng này đứa nào tên Tho ở thì hợp. Chúng nó tranh toilet trước nên tôi mở cửa sang phòng đó tắm đại. Lúc tắm xong định đi ra, vặn khóa mãi cái cửa toilet không chịu mở. Điên tiết dùng gót đá bụp phát rung kính, cánh cửa từ từ mở. Tôi vặn đi vặn lại kiểm tra, thấy cái khóa tròn vẫn rất trơn tru. Định trêu mình chăng? Từ đó, cảm giác khó chịu cứ lẩn quất.
Vào trung tâm thực nghiệm thăm mấy đứa như đã hẹn. Lúc đi gặp con hổ mang chúa dài cỡ 2m đang trườn qua đường. Thầy Thanh Nguyen phanh gấp, tí chẹt ngang người. Nó quăng sang vệ đường, bạnh cổ phì lại cái xe quấy rối rồi biến mất. Liên hoan nhậu nhẹt trở về biệt thự đã 10h đêm. Khi lên phòng, anh Phan phát hiện phòng mình đang mở, mặc dù lúc đi đã tự tay khóa. Kiểm đồ thì chưa thấy mất thứ gì nên cả đoàn đi ngủ.
Đêm lạnh quá! Phòng tôi thiếu cái chăn cho Vinh. Gọi điện thoại xuống quầy reception không ai thưa, đành tự đi xuống lấy cho nó vì không ai dám đi. Dọc hành lang tối om om, bỗng trách mình không để ý vị trí công tắc lúc ban chiều. Xuống quầy cũng tối như hũ nút, chẳng có ma nào trực. Tiên sư bố cái khách sạn chết tiệt. Lần lần sờ soạng bờ tường đi ra mấy phòng đầu, thấy một phòng còn hé mở cửa. Phòng không có ai, tuy tắt điện nhưng còn thấy mờ mờ trên giường có hai cái chăn đã tung sẵn. Mẹ kiếp chúng mày phục vụ thế bố mày cũng bựa lại cho mày biết. Nghĩ xong làm liền, chui vào, cuốn lẹ một cái chăn vẫn còn ấm hơi người, len lén lên cầu thang, về vứt cho Vinh.
Đêm trôi qua chỉ như trong mười lăm phút. Ngủ sâu vì đêm trước uống vui hơi quá. Nhưng đến khi lên xe, anh Alain phát hiện cục cao sâm Alipas thầy tặng để đáy va li đã biến đâu mất.
Lại nhớ chuyện đêm trước, Ks Hoang Nguyen trại thực nghiệm dẫn đi thăm cơ ngơi, trỏ một cái cây kỳ lạ ven vườn, bảo trên cây này có “người ta” ở. Đêm đêm, mấy con chó cứ hóng lên cây này mà sủa, nhưng tụi cháu ra soi đèn pin rất kỹ mà chẳng thấy gì. Thôi thì chỗ của “người ta’ nên chúng cháu cũng không dám chặt, dù cái cây đó chèn sát một cây Hông thí nghiệm.
Khả năng lại phải đi Mangden lần nữa, để đòi lại cục cao sâm kia và làm cho rõ những điều kỳ lạ đã xảy ra trong ngày hôm đó.
(Ngày này năm xưa)

14 Replies to “Phố núi vắng teo”

    1. Mình cũng tin là thật, song cách dẫn chuyện và thắt nút đặc sệt chất liêu trai !

  1. Mấy bố này zát thật. Tui cứ mong gặp ma mà chưa bao giờ được. Chậc! Nhất là ma gái. Xem phản ứng của gái âm có khác với người dương không. Đang gãy tay mà nghe sôi tiết. Hừ!

  2. Lúc mình hỏi lấy CMT bà già đó cất giọng nhẹ mà lạnh sắc hỏi mấy chú thanh niên , các chú căng thẳng , ai đó đt vì ng khác cầm và đang đâu đó , khi đưa trả bà già xoè một nụ cười lúc đấy thấy ba bốn chú cũng xoè ra cười , bà ta tắt tất cả đều tắt … mà mọi ng nói đặc giọng Tây nguyên sao kêu bả bằng thưa Mẹ ?! Có tổ chức !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *